Khinh Vũ Yên Yên

Cười hỏi sinh tử duyên C3.5

Posted on: Tháng Ba 4, 2011


Chương 3.5

Edit : Yên Yên

———————-

 

“Lăng nhi, con rể đâu?” Sớm trên bàn ăn, Cung Mạnh Hiền không thấy con rể, lập tức hỏi thăm.

 

“Chàng trở về cho gà ăn, hẳn sẽ trở lại mau thôi, chúng ta dùng trước đi!”

 

Cho nên, mọi người bưng lên bát cháo, chuẩn bị uống hai hớp cháo nóng để xua cơn rét lạnh…

 

“Không xong! Không xong!” Thình lình, một trong tiêu cục, một người vội vàng hấp tấp, lảo đảo xông vào trong thính đường.”Tổng tiêu đầu, có người xông tới cửa tìm!”

 

Cung Mạnh Hiền kinh ngạc ngơ ngác một chút, một bên Lục Học Quý leng keng hai tiếng rớt bát đũa, sắc mặt hoảng sợ, lấm tấm mồ hôi.

 

“Tới rồi, hắn tìm tới cửa rồi! Mẹ, mẹ, cứu cứu con, hắn nhất định sẽ giết con!”

 

Cung Như Mị ôm cổ con, ánh mắt năn nỉ định  trên mặt Cung Mạnh Hiền, nước mắt dịu dàng.”Đại ca?”

 

Cung Mạnh Hiền nheo mắt.”Nói, hắn rốt cuộc vừa gây ra hoạ lớn gì rồi?”

 

Cung Như Mị nuốt nhổ nước miếng.”Hắn…giết một con ngựa.”

 

Vừa mới dứt lời, người bốc hoả đột nhiên xông vào

 

“Tổng tiêu đầu, không được như thế!”

 

Không có thời gian để nghiên cứu căn nguyên, Cung Mạnh Hiền phụ tử ba người lập tức phi thân ra sảnh,  Hải công tử cùng Hạ Hầu Lam tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn, cũng sau đó đuổi theo, Cung Như Mị lôi kéo con đang muốn thừa cơ bỏ trốn mất dạng, Cung Tuyết Lăng kịp thời bắt được tay Lục Học Quý.

 

“Cô cô cùng biểu ca lại tiếp tục đem phiền toái đến trong tiêu cục, các người muốn trốn là trốn sao?”

 

Nếu như có thể được, Lục gia tỷ muội cũng muốn chạy, nhưng vị hôn phu của các nàng cũng đã bước ra , các nàng tốt nhất nên lưu lại.

 

“Mẹ, chúng ta ra trước xem một chút, cậu hẳn sẽ ứng phó được thôi.”

 

“Đúng vậy, mẹ, cho dù cậu không ứng phó được, còn có Lam ca cùng muội phu, con không tin là không có ai ngăn cản được bọn họ liên thủ!”

 

Vừa nói như thế, tất cả mọi người cảm thấy có lý, cho nên an tâm cùng nhau đi ra bên ngoài xem tình hình chiến đấu như thế nào. Ai ngờ mới một cái, đừng bảo là Cung Như Mị toàn gia, ngay cả Cung Tuyết Lăng cũng muốn bỏ chạy, tất cả mọi người đều tuôn ra mồ hôi lạnh.

 

Trong luyện võ trường, Cung Mạnh Hiền năm người đang liên thủ vây đánh một người trung niên nam nhân hết sức tuấn mỹ, nhưng vẻ tuấn mỹ của hắn cùng Hải công tử hoàn toàn bất đồng, Hải công tử tuấn mỹ ẻo lả, mà trung niên nam nhân chính là vẻ tinh khiết, nhất là hai đôi mắt, lóe sáng, nóng bỏng, tựa như hai ngọn đuốc.

 

Cung Mạnh Hiền năm người liên thủ  nhưng chống cự không nổi một cái tay. Không sai, trung niên nam tử kia chỉ dung một cánh tay cũng dủ làm cho năm người  Cung Mạnh Hiền như trứng chọi đá, chật vật đối phó

 

“Tiểu tử chết tiệt kia ở đâu? Mau đưa giao tên tiểu tử kia ra đây!” Trung niên mỹ nam tử tức giận dữ dội rống lên.

 

“Vị này, hắn chỉ bất quá giết một con ngựa của ngươi, chúng ta có thể bồi thường…”

 

“Chỉ bất quá giết một con ngựa của ta?” Trung niên mỹ nam tử cuồng nộ gầm thét, một quyền phát ra thiếu chút nữa đem Cung Mạnh Hiền văng lên nóc nhà tiêu cục.”Chết tiệt…tên tiểu tử kia thích ngựa của ta, ta không chịu bán, hắn định trộm, bảo bối của ta có linh tính, dĩ nhiên không chịu cùng hắn đi, hắn trong cơn nóng giận giết ngựa của ta. Con ngựa kia đi theo ta bao nhiêu năm, giống như huynh đệ. Ngươi nói xem , ta không thể thay huynh đệ của ta báo thù sao?”

 

Qua, hoạ lần này gây ra thật lớn. Bất kể ở trong mắt người khác là ngựa hay bò, trong lòng trung niên mỹ nam tử kia, ngựa của hắn chính là huynh đệ của hắn, thù giết người thân không thể không báo.

 

“Chỉ cần ngươi đồng ý, chúng ta nhất định sẽ đem hết toàn lực bối thường…”

 

“Ta chỉ muốn mạng của tiểu tử kia!” Trung niên mỹ nam tử bén nhọn gầm thét.”Nói cho các ngươi biết, tính nhẫn nại của ta có hạn, nếu các ngươi không đem tiểu tử kia ra đây, đừng trách ta giết các ngươi rồi giết luôn tiểu tử kia!”

 

Đang nói chuyện, một … tay mỹ nam tử không nhúc nhích rốt cuộc cũng xuất thủ, chỉ bất quá quét một vòng phía trước, hai huynh đệ  Cung Trọng Khanh cùng nhau té văng ra ngoài, một treo ở trên cây, một đè sập khiêng binh khí , Hải công tử liên tục bị đánh lui về sau, ngã ngồi ở trên bậc thang, Hạ Hầu Lam lảo đảo vừa đánh vừa lui, nếu như không phải là tường gạch ngăn trở, không khéo chắc một đường lui về tận phủ.

 

Trong năm người, chỉ có Cung Mạnh Hiền lui lại mấy bước mà thân thể vẫn đứng vững, cũng là khuôn mặt kinh hãi.

 

“Xin hỏi tôn giá trên giang hồ vị nào?”

 

“Vị nào cũng không phải!” Trung niên mỹ nam người rống giận.”Còn không mau đem tiểu tử kia giao ra đây!”

 

Cung Mạnh Hiền đang không biết như thế nào cho phải, đang lúc này, Hải công tử mới từ trên bậc thang bò dậy cũng không biết điều nhô cái mông của hắn lên, thốt một câu vô luận thế nào cũng không nên nói vào lúc này.

 

“Nhưng chẳng qua chỉ là một con ngựa…”

 

Mọi người đều nói con ngựa so với huynh đệ hắn không có khác biệt, Hải công tử còn nói như vậy, khó trách người ta lập tức sôi máu, thiên hạ sắp đại loạn rồi.

 

“Ta trước giết hết các ngươi rồi đi tìm tên tiểu tử nọ!”

 

Dứt tiếng, quyền ảnh tầng tầng luỹ luỹ trong nháy mắt làm năm người  Cung Mạnh Hiền không biết phải đối phó ra sao. Trung niên mỹ nam tử nổi điên bắt đầu vung tay hạ sát.  Năm người Cung Mạnh Hiền đang trong tình thế chỉ mành treo chuông, đừng nói phản kích, ngay cả ngăn cản cũng không ngăn cản được, trong lúc này hẳn sẽ có vài người đi Tây Phương trình diện.

 

Thấy thế, Cung Như Mị lại muốn kéo con bỏ chạy, nhưng Cung Tuyết Lăng bắt lấy tay Lục Học Quý không chịu buôn. Trong lúc tình thế cấp bách, Cung Như Mị dung hết công lực đẩy nàng ra.

 

“Còn không mau buông ra!”

 

Nếu là trước đây, Cung Tuyết Lăng căn bản không bận tâm , võ công của nàng so với cô cô hơn gấp mấy phần

 

Nhưng giờ phút này, khi nàng đang mang một trái dưa hấu, cho dù người bình thường đẩy , nàng cũng phải thoái lui vài bước, huống chi Cung Như Mị là dùng toàn lực, căn bản bất kể Cung Tuyết Lăng ôm đông qua hay là ôm bí đỏ, nhất thời kinh hô lui hai bước  nhất định sẽ than thiết với mặt đất. Cái trứng yêu quý trong bụng bây giờ cũng sẽ thành trứng nát mất thôi L

“Hả?” Mắt kinh ngạc ngước nhìn.”Tiếu ca!”

 

“Ở đây náo nhiệt thế!” Độc Cô Tiếu Ngu chẳng biết lúc nào xuất hiện sau lưng nàng vừa vặn tiếp được thân thể lảo đảo, cũng cười dài đỡ nàng đứng dậy, Cung Tuyết Lăng mặt quýnh lên, đang muốn nói chuyện, Độc Cô Tiếu Ngu che miệng nàng lại, chợt nói giọng to hướng về phía sau người đang chiến đấu kịch liệt.”Tứ thúc!”

 

Chỉ hai chữ mà thôi, trận chiến nảy lửa trong phút chốc vụt tắt, trung niên mỹ nam tử lập tức thoát ra khỏi vòng chiến, kinh ngạc phi thân đến trước mặt Độc Cô Tiếu Ngu.

 

“Tiếu Ngu, con sao lại ở chỗ này?”

 

Độc Cô Tiếu Ngu cười hì hì ôm lấy Cung Tuyết Lăng.”Theo nương tử về nhà mẹ đẻ vài ngày !”

 

“Nương tử? !” Trung niên mỹ nam tử vừa mừng vừa sợ kêu to.”Tiểu tử, con  rốt cục cũng  thành thân rồi?”

 

“Nếu không thế, cha sẽ chấp nhận cho về sao!” Độc Cô Tiếu Ngu cười dài nói: “Còn người? Tứ thúc,  tại sao lại ở đây?”

 

Vừa nhắc việc này, lửa giận  hừng hực bốc cháy lên , “Xích Diễm của ta bị giết!” Hắn chỉ chỉ Lục Học Quý núp phía sau Cung Như Mị, sau đó chỉ hướng Cung Mạnh Hiền.”Bọn họ muốn ngăn cản tat hay Xích Diễm báo thù, cho nên ta muốn  giết hết …”

 

“Tứ thúc, ” Độc Cô Tiếu Ngu chậm rãi cắt đứt tuyên cáo báo thù của trung niên mỹ nam tử.”Vị bên kia là nhạc phụ đại nhân của con, người đang bị treo ở trên cây chính là đại cữu tử , lây lất trên mặt đất bò không dậy nổi chính là nhị cữu tử. Bên kia, hai vị một người là biểu tỷ phu, một người là biểu muội phu, mà  người mà Tứ thúc muốn bào thù là biểu ca của nương tử, xin hỏi Tứ thúc muốn giết ai?”

 

“Sao… Làm sao…” Trung niên mỹ nam tử miệng mở rộng, có chút không biết làm sao.”Bọn họ đều là… đều là thân thích của nương tử con?”

 

“Không sai!” Độc Cô Tiếu Ngu đẩy đẩy Cung Tuyết Lăng tựa vào trên người hắn.”Nương tử, còn không mau gọi Tứ thúc.”

 

“Tứ thúc.” Cung Tuyết Lăng vội vàng ngọt ngào gọi một tiếng, sau đó bày ra một vẻ mặt xót thương.”Tứ thúc, con thừa nhận, biểu ca vừa  khốn kiếp vừa đáng chết, nhưng hắn dù sao cũng là con độc nhất của cô cô, xin Tứ thúc nể tình Tuyết Lăng, tha cho hắn một con đường sống có được hay không?”

 

“Chuyện này… Trung niên mỹ nam tử mặt đỏ lên, ngay cả cổ cũng đỏ  .”Nhưng là… Nhưng là… Xích Diễm của ta… Nhưng… Nhưng…”

 

“Tứ thúc, đừng nói con không có nhắc nhở người, ” Độc Cô Tiếu Ngu mạn bất kinh tâm dường như vừa cắt đứt khó xủa của mỹ nam tử.”Người có biết bây giờ là lúc nào rồi không?”

 

“Lúc nào?”

 

“Ngày mười hai , Tứ thúc đã quên về nhà mừng năm mới phải không?”

 

“… Ta chết chắc!”

 

“Đúng, Tứ thúc, người nhất định phải chết, Tứ Thẩm Nhi nếu biết người chỉ vì một con ngựa mà quên về đón lễ mừng năm mới với nàng, thúc nhất định sẽ tan xương nát thịt. Bất quá, nếu như ngươi có thể trước nguyên tiêu trở về, nói không chừng có thể toàn thây…”

 

Lời Độc Cô Tiếu Ngu còn chưa nói hết, bóng dang trung niên mỹ nam tử đã không còn nhìn thấy

 

“Ta cũng biết, ” Độc Cô Tiếu Ngu cười ha ha.”Tứ thúc sợ nhất Tứ Thẩm Nhi !”

 

Kinh ngạc nhìn chăm chú vào khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Độc Cô Tiếu Ngu, Đây là lần đầu tiên, Cung Tuyết Lăng bắt đầu hoài nghi vị hôn phu của nàng  rốt cuộc là dạng gì nông dân?

 

“Con rể, Tứ thúc rốt cuộc là vị nào trên giang hồ?” Cung Mạnh Hiền lại hỏi đã tới.

 

“Tứ thúc đã rút khỏi giang hồ hơn mười năm, không cần đề cập đến!” Độc Cô Tiếu Ngu nhàn nhạt nói hai câu lảng tránh.”Đói bụng rồi, tất cả mọi không dùng điểm tâm sao?”

 

Cung Mạnh Hiền lập tức hiểu Độc Cô Tiếu Ngu không muốn nhiều lời, cũng có thể là trung niên mỹ nam tử không cho phép hắn nói, nếu là như thế, hắn cũng không tiện hỏi đến. Bên cạnh đó, hắn cũng muốn nhắc nhở Cung Tuyết Lăng bỏ đi ý định hỏi, tránh làm hắn khó xử.

 

“Vẫn chưa, đi thôi, đi vào dùng điểm tâm.”

 

Cho nên, tại hoạ mất mạng  cứ như vậy chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không , bất quá cũng lưu lại một tý nghi vấn trong lòng mọi người

 

Một người nông dân lao động cực khổ chất phát, nhưng gia cảnh dị thường giàu có, cho dù không phải thế cũng là phú thương đại cổ, còn có một Tứ thúc võ công lừng lẫy đã thoái ẩn giang hồ vài năm. Tiếp theo trở về, nếu hắn nói hắn có người than là đại quan triều đình, bọn họ thật sự cũng không thể không tin.

 

Độc Cô Tiếu Ngu thật chỉ là một nông dân bình thường hay sao.

10 phản hồi to "Cười hỏi sinh tử duyên C3.5"

á hay wa’ đj, ta càng ngày càng ju Tiếu ca hjhj
tk nha :X:X:X

2 nàng kia hem lấy j hết a
thế ta lấy hết nhá…
*vơ vét xong vọt lẹ*

a1aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Còn ta đâu – tem, ruột phong bì bay hết oy`>”<

hay wa a nàng ơi

tks nang. Muh co dieu mong chap moi lau qua. Hjx

thanks bạn. tò mò về tiếu ca wa’

waaaaaaaaaaaaaaaaa
nang oi
chap moi dau?
ta cho lau lam rui do nhaz

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Ohayou minasan!


Rất vui vì các bạn đã đến blog của ta!

Thật ra thì cái blog này ta định tự làm tự sướng.
Nên mọi bản dịch của ta vui vòng đừng mang đi lung tung. Tội nghiệp ta lắm ạ. Mắc công bị bạn bè giang hồ cười chê



Trước giờ ta chưa từng dịch một truyện tiếng bông nào cả, chủ yếu chỉ là English và một chút Japan thôi nên có lẽ giọng văn của ta còn cứng...mọi người đọc vui lòng đừng ném dép cho ta ( phải ném cả đôi thì ta mới nhận á) * hắc hắc*

Bản dịch của ta chỉ đúng từ 70-80% nguyên tác thôi ạ. Ta là ta vốn thích Ngôn tình cổ trang Trung Quốc thể loại ấm áp nhẹ nhàng, mà mấy cái thể loại này nó dùng từ làm ta vất vả quá * chấm nước mắt*

Nên có chậm trễ thì mấy nàng đừng có trách ta á. Ta vô cùng biết ơn.

Mới chuyển qua đây, phải sửa sang nhà cửa một chút.
Sẽ khai trương chap mới nhanh thôi. .

Qua nhà ta thì bấm like cho ta 1 cái nha,để ta còn biết người đẹp nào không ngại cực khổ đến khu ổ chuôt tồi tàn của ta, có comment thì ta lại càng mừng hơn. Chúc các nàng yêu quý ngày mát mẻ, tối ấm áp, .


Bạn cần gì?

2011

Tháng Ba 2011
M T W T F S S
« Feb   Aug »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

….::::::…..::::::…..

Nữ nhân si mộng, lòng say giang hồ

红杏出墙

應憐屐齒印蒼苔
小扣柴屝久不開
春色滿園關不住
一枝紅杏出墻來。

Ưng lân kịch xỉ ấn thương đài,
Tiểu khấu sài phi cửu bất khai,
Xuân sắc mãn viên quan bất trú,
Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.

Yên Yên no Ongaku

Nào ta cùng đếm

  • 103,961 người đã in dấu chân vào nhà ta.
%d bloggers like this: