Khinh Vũ Yên Yên

Cười hỏi sinh tử duyên – C3.1

Posted on: Tháng Hai 25, 2011


Chương 3.3

Edit: Yên Yên

————————


 

Cuộc sống nhà nông hết sức cực khổ, hết sức bận rộn, cơ hồ quanh năm suốt tháng đều có công việc, cho dù Cung Tuyết Lăng tạm thời không cần làm việc nặng, nhưng vẫn có không ít những việc không tên.

 

Giặt quần áo nấu cơm, dọn dẹp quét dọn, cho gà vịt ăn, nuôi heo nuôi bò, còn phải thay hài tử trong bụng may quần áo. Cuối năm phút chốc cũng đến, nàng cũng phải thay vị hôn phu may áo mới, làm giày mới. Sáng sớm vừa mở mắt đã bận rộn, từ trong nhà bận đến ngoài phòng, lại từ ngoài phòng bận đến trong nhà, luôn là cho đến lúc lên giường, nàng mới có thể thư giãn một chút.

 

Làm ruộng không giống với đánh nhau, một thân võ công cũng không cần sử dụng. Cho dù nàng là võ lâm đệ nhất cao thủ, một khi gả vào nhà nông, mồ hôi chính là sức lực lớn nhất cần thiết làm việc nha.

 

Về phần Độc Cô Tiếu Ngu, tháng mười thu hoạch lúa mùa, đập lúa, phơi lúa. Sau đó, một năm công việc của hắn cũng chính thức kết thúc. Về sau, hắn cơ hồ cũng ở nhà, tu sửa tường, dọn dẹp chỉnh đốn chuồng gà cùng chuồng heo, tết cỏ khô làm giày rơm, cũng giúp Cung Tuyết Lăng giặt quần áo quét dọn phòng, nấu cơm làm rau, thỉnh thoảng đi ra vườn  xem đống rau đã gieo đã nẩy mầm mọc rễ hay chưa, thuận tiện hái một chút rau dưa khoai ngọt.

 

Thoáng cũng đến ngày mồng tám tháng chạp

 

“Phải chuẩn bị lễ mừng năm mới .”

 

“Ta đã chuẩn b.”

 

“Chàng?” Cung Tuyết Lăng chém xéo mắt mà trên dưới đánh giá vị hôn phu.”Chàng có mài bạch diện, chưng mô, chưng cao?”

 

Độc Cô Tiếu Ngu gật đầu.

 

“Thịt muối, bánh gạo, hạt kê rang vàng?”

 

Độc Cô Tiếu Ngu nữa gật đầu.

 

“… Chàng rốt không có cái gì?”

 

Độc Cô Tiếu Ngu hơi suy nghĩ một chút, cợt nhả chỉ chỉ cái bụng đội lên của nàng, Cung Tuyết Lăng cười mắng đẩy đầu ngón tay của hắn ra.

 

“Chàng nếu là thật có thể nghi ngờ hài tử, ta còn không dám gả cho chàng!”

 

Bất quá làm cho Cung Tuyết Lăng kinh ngạc,chính là Độc Cô Tiếu Ngu biết chữ

 

“Người nào dạy chàng?”

 

“Cha ta.”

 

“Cha chàng, không, lão gia không phải là làm ruộng ?”

 

“Hắn là thôn trưởng thôn chúng ta.”

 

Khó trách, thôn trưởng biết chữ cũng không coi là kỳ quái. Nhưng không chỉ có như thế, hắn còn có thể…

 

“Ai dạy chàng vẽ tranh ?”

 

“Nhị thúc.”

 

“Ta đoán Nhị thúc cũng không phải là làm ruộng a?”

 

“Hắn là đại phu.”

 

“Ai dạy chàng làm thơ?”

 

“Lục thúc.”

 

“Lục thúc làm gì ?”

 

“Ngọc Thạch thương nhân.”

 

“Cắt giấy?”

 

“Thất thúc, hắn là châu báu thương nhân.”

 

“Pháo trúc?”

 

“Tứ thúc, hắn buôn bán ngựa.”

 

“… Xin hỏi trưởng bối của chàng, rốt cuộc người nào làm ruộng ?”

 

“Không một ai.”

 

“Vậy còn chàng tại sao phải làm ruộng?”

 

“Ta thích.”

 

Cung Tuyết Lăng không biết nên khóc hay cười phất tay một cái.”Được rồi, được rồi, tùy chàng chúng ta tự mình viết câu đối xuân, vẽ tranh tết, cắt giấy, làm pháo trúc!”

 

Nàng vẫn tiếp tục may quần áo làm giày, ít nhất cái này, Độc Cô Tiếu Ngu không giúp được nàng.

 

Cho nên, bọn họ luôn là bề bộn công việc, bởi vì bọn họ hết thảy đều dựa vào mình, không có bất kỳ người hầu, cũng không mua đồ có sẵn, bên trong vườn rau có các loại rau dưa, gà vịt mình nuôi. Dòng suối nhỏ chảy qua trước phòng có rất nhiều, rất nhiều cá tươi ngon. Trên sườn núi sau nhà còn có cây đào, cây táo…Trừ muối ăn ở ngoài, bọn họ đều là tự cấp tự túc… Cơ hồ…

 

“A, đúng rồi, dây hương, cái này chàng không có biện pháp làm?”

 

“… Ta đi mua.”

 

“Thuận tiện mua chút kẹo mạch nha , bánh đường, mứt quả, hạch đào, bánh quả hồng,táo, hạt dẻ, cả củ ấu nữa

 

“…”

 

Ha ha ha ha, cũng biết hắn làm không được những thứ đó!

 

Bất quá nàng cũng vì vậy loay hoay không có thời gian, cũng không còn dư thừa tinh lực bận tâm những khác. Trừ phụ thân cùng hai vị ca ca mỗi tháng cũng sẽ thay phiên tới thăm nàng, nàng lâu chưa có trở về nhà mẹ đẻ .

 

Mặc dù thành thân trước nàng tự nói với mình chỉ cần có thời gian sẽ phải trở về nhà mẹ  xem một chút, tốt nhất là  ngày Thiên Đô trở về một chuyến, dù sao nhà mẹ đẻ gần trong gang tấc, chỉ cần rút ra vô ích vào thành một chuyến là được, hơn nữa nàng có khinh công, cũng không mất bao nhiêu thời gian.

 

Nhưng từ khi gả cho nhà nông , nàng một chút cũng không còn nghĩ tới muốn về nhà mẹ đẻ, thậm chí ngay cả ngày thứ ba lại mặt lại mặt cũng đã quên.

 

Bởi vì bận quá, mệt mỏi quá

 

Nghĩ tới đây, hai vị ca ca đã một tháng vẫn chưa đến. Bởi vì đến cuối năm, công việc của bọn họ cũng bắt đầu bận rộn hay sao?

 

8 phản hồi to "Cười hỏi sinh tử duyên – C3.1"

tem
hjx
trông chờ mỏi mòn

ý….
nàng kia hem lấy phong bì thế ta lấy lun a
phong bì và ruột phogn bì là của ta……

ta muốn giết ng` thiệt…….h mới có chap mới T.T

cho mai

cho mai

moi mon

sap ngu guc

moi thay chap moi

haizzzzzzzzzzzzzz

thanks nang

thanks nàng ^o^ nhà anh này quả đa tài đa nghệ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Ohayou minasan!


Rất vui vì các bạn đã đến blog của ta!

Thật ra thì cái blog này ta định tự làm tự sướng.
Nên mọi bản dịch của ta vui vòng đừng mang đi lung tung. Tội nghiệp ta lắm ạ. Mắc công bị bạn bè giang hồ cười chê



Trước giờ ta chưa từng dịch một truyện tiếng bông nào cả, chủ yếu chỉ là English và một chút Japan thôi nên có lẽ giọng văn của ta còn cứng...mọi người đọc vui lòng đừng ném dép cho ta ( phải ném cả đôi thì ta mới nhận á) * hắc hắc*

Bản dịch của ta chỉ đúng từ 70-80% nguyên tác thôi ạ. Ta là ta vốn thích Ngôn tình cổ trang Trung Quốc thể loại ấm áp nhẹ nhàng, mà mấy cái thể loại này nó dùng từ làm ta vất vả quá * chấm nước mắt*

Nên có chậm trễ thì mấy nàng đừng có trách ta á. Ta vô cùng biết ơn.

Mới chuyển qua đây, phải sửa sang nhà cửa một chút.
Sẽ khai trương chap mới nhanh thôi. .

Qua nhà ta thì bấm like cho ta 1 cái nha,để ta còn biết người đẹp nào không ngại cực khổ đến khu ổ chuôt tồi tàn của ta, có comment thì ta lại càng mừng hơn. Chúc các nàng yêu quý ngày mát mẻ, tối ấm áp, .


Bạn cần gì?

2011

Tháng Hai 2011
M T W T F S S
« Jan   Mar »
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28  

….::::::…..::::::…..

Nữ nhân si mộng, lòng say giang hồ

红杏出墙

應憐屐齒印蒼苔
小扣柴屝久不開
春色滿園關不住
一枝紅杏出墻來。

Ưng lân kịch xỉ ấn thương đài,
Tiểu khấu sài phi cửu bất khai,
Xuân sắc mãn viên quan bất trú,
Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.

Yên Yên no Ongaku

Nào ta cùng đếm

  • 103,961 người đã in dấu chân vào nhà ta.
%d bloggers like this: