Khinh Vũ Yên Yên

Cười hỏi sinh tử duyên – C2.1

Posted on: Tháng Một 22, 2011


Chương 2.1

Edit: Yên Yên

————

 

Trước thanh minh , Cung gia tiêu cục trong cùng ngày một hơi gả ra ba đại khuê nữ. Ở Vô Tích thành,  đây cũng là đại sự kinh thiên động địa. Hơn nữa ngoại sinh nữ Cung gia cục chủ gả cho danh môn thế gia, còn nữ nhi ruột thịt của mình lại gả cho nông dân, lại càng làm cho mọi người tò mò.

 

Không lẽ Cung Tuyết Lăng không phải là Cung Mạnh Hiền thân sinh khuê nữ?

 

Bất quá, buổi sáng,  hai cái kiệu hoa lần lượt bị Hải gia, Hạ Hầu gia mang đi.  Hoàng hôn, chiếc kiệu hoa thứ ba rời khỏi cung gia tiêu cục. Mọi người lần nữa trợn mắt hốc mồm.

 

Chiếc xe ngựa mang rất nhiều lễ vật đã ra khỏi thành, chiếc cuối cùng cũng đã bắt đầu xuất phát

Nếu là so sánh đồ cưới cùng xe ngựa, Lục gia hai tỷ muội gộp lại cũng không bằng một Cung Tuyết Lăng.  Cung Như Mị cũng trở nên khác thường, một chữ cũng không bật ra khỏi cổ họng.  Trong lòng nàng rõ ràng nhất, nàng cứng rắn trộm vị hôn phu của Cung Tuyết Lăng cho con gái của mình, trong lòng chột dạ làm sao dám oán trách

 

Bất quá những thứ này cũng không làm Cung Tuyết Lăng bận tâm. Ngồi lên kiệu hoa, nàng lại bắt đầu hồi tưởng có hay không đã quên khai báo cái gì? Hoặc là của hồi môn thì cần những vật gì,  của hồi môn của nữ nhi xuất giá có đủ hay không. Nàng không yên lòng cứ như vậy bị đưa đến nhà tân lang,  bái thiên địa, sau đó vào động phòng……

“Di? Ta lúc nào đã được đưa vào động phòng?”

 

Khẽ vén một góc khăn voan nhìn lén, Cung Tuyết Lăng có chút mờ mịt. Mặc dù trong phòng tương đối cũ kỹ,  gạch mộc xám xịt trên tường nhìn thấy từng vết bẩn rõ ràng.  Nhưng tủ bát gia cụ cũng là mới tinh, còn có chữ hỷ cùng đèn cầy đỏ thẫm, nàng vừa ngồi trên tấm chăn thêu uyên ương trên giường, không phải là tân phòng mới lạ. Nhưng là…

 

Nàng khi nào đã lạy thiên địa rồi?

 

Hoang mang buông khăn voan , nàng nhún nhún vai. Được rồi, nếu gả vào đây, nàng cũng nên suy tư một chút vấn đề của mình , thí dụ như…

 

Vợ nhà nông rốt cuộc sẽ làm những việc như thế nào?

 

Không biết!

 

Quên đi , việc này không vội, nếu rảnh lại từ từ nghiên cứu. Về phần quan trọng nhất, vấn đề khẩn cấp nhất phải là…

 

Vị hôn phu của nàng rốt cuộc là hạng người gì, nàng phải hầu hạ hắn như thế nào?

 

Hắn gọi Độc Cô Tiếu Ngu, năm nay hai mươi lăm tuổi, làm ruộng mà sống, lão gia ở Tây Thùy, sở dĩ chạy thật xa đến Giang Nam, bởi vì nơi này trồng lúa một năm thu hoạch được hai vụ. Những thứ này là phụ thân nói cho nàng biết.

 

Một loại nông dân cũng tương đối thô tục, nghĩ tới yêu cầu cũng không cao, hẳn là không khó hầu hạ ?

 

Ừ, đúng, chỉ cần mỗi ngày để cho hắn ăn no, mặc ấm áp, xiêm y được giặt sạch sẽ, đệm giường bảo đảm không có bọ, hắn chắc chắn là sẽ thỏa mãn.

 

Việc này rất dễ, nàng chỉ cần…

 

Vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên. Nàng nghe được âm thanh mở cửa.  Sau đó là một âm thanh răng rắc khác nữa. Cửa vừa đóng lại, có người đi tới trước mặt nàng, bất động. Đại khái là đang đánh giá nàng.

 

Một lát sau, người nọ không biết từ trên bàn cầm thứ gì. Chợt, khăn voan của nàng bị vén lên .

 

Theo bản năng, nàng lập tức ngước mắt nhìn một chút. Vị hôn phu của nàng rốt cục là dạng người thô tục gì, nhưng chỉ một cái, nàng liền ngây ngốc

 

Nếu như nam nhân trước mắt là người thô tục, trong thiên hạ chắc không có ai xứng danh nho nhã thư sinh

 

Trên đời này, y phục của tân lang đều giống nhau. Vị tân lang của nàng- Độc Cô Tiếu Ngu cũng một thân đỏ thẫm, một mảnh dải đỏ thắt trên búi tóc, trên tay còn  có đòn cân để vén khăn voan. Bất quá, nam nhân ngày ngũ quan đoan chính, tuấn tú. Vóc người cao to mạnh mẽ , vừa sang lãng anh khí, vừa văn nhã phong thái, điều này không phải trên đời này bất kì tân lang nào cũng có

 

Nhất là đôi mắt kia, sáng như sao, trong suốt như nước, nhìn một cái tựa hồ có thể phản chiếu cả con người. Khóe miệng hắn lúc nào cũng cười, mấy phần hứng thú , mấy phần hài hước, còn có mấy phần chế nhạo, cười đến Cung Tuyết Lăng không tự chủ được đỏ mặt lên.

 

“Nàng không có bó chân.”

 

Cung Tuyết Lăng sợ run, theo tầm mắt đối phương  hướng xuống, chợt co chân về, miệng nhỏ cong lên  “Thật là thật xin lỗi, chân ta rất to!” Mặt không đỏ , hai gò má phồng lên cố ý hù dọa

 

“Rất tốt, ta thật không muốn kết hôn với một nương tử đường đi cũng không được xa.” Độc Cô Tiếu Ngu chậm rãi nói

 

Khi nghe hắn nói, Cung Tuyết Lăng tức thời nghĩ đến người nàng gả chính là nông dân. Nông dân cưới vợ chính là thêm người hỗ trợ công việc đồng áng, không phải lấy về một người vợ bó chân chỉ để ngắm.

 

“Không thành vấn đề, ta một ngày có thể chạy đến vài trăm dặm đường!” Lời nói như có khinh công.

 

“Vậy thì không cần, ta không thiếu người đưa tin.” Độc Cô Tiếu Ngu mỉm cười nói, “Đói bụng không?” Hắn thể thiếp giúp nàng gở xuống mũ phượng .”Nàng ăn một chút gì đi?”

 

Cả ngày ngay cả nước miếng cũng không được uống, không đói bụng mới là lạ!

 

Cung Tuyết Lăng cũng không khách khí, thoải mái ngồi bên cạnh ăn một chút .”Chết đói!” Bây giờ không rảnh xấu hổ, nàng không có hứng thú làm tân nương đầu tiên trong đêm tân hôn chết đói. “Thật ra thì mẫu thân ta vốn là cũng muốn bó chân cho ta, nhưng là…” Nàng tiếu bì le lưỡi. “Mới bó hai ngày, ta liền vừa khóc vừa la. Cha ta cùng ca ca không nỡ để cho chịu cực khổ , cho nên liên thanh hướng mẫu thân ta kháng nghị, mẫu thân ta không thể làm gì khác hơn là đồng ý .”

 

“Nàng không phải là Cung cục chủ ngoại sinh nữ?” Đây là câu hỏi, nhưng giọng nói cũng là khẳng định.

 

“Không phải là, ta tên là Cung Tuyết Lăng, mười bảy tuổi, Cung gia cục chủ là phụ thân ta.”

 

“Ta đoán…” Độc Cô Tiếu Ngu chậm rãi nhấc  lên bầu rượu rót.”Biểu tỷ của nàng không muốn đến đây làm ruộng ?”

 

“Ừ.” Miệng ngoạm đầy hạt sen, long nhãn cùng bánh ngọt, Cung Tuyết Lăng nói không ra lời, không thể làm gì khác hơn là gật đầu thay thế.

 

“Vậy tại sao nàng muốn gả tới đây?”

 

Cung Tuyết Lăng đặc biệt ăn nhiều, đem tay hướng ra. Bàn tay mềm mại, một chút cũng không thô ráp, nhưng ở ngón giữa do có làm việc  nên chai.

 

“Nàng không để ý đến những công việc cực khổ?” Thấy Cung Tuyết Lăng thẳng thắn gật đầu, vừa thủ thế, Độc Cô Tiếu Ngu tiếp tục suy đoán, “Nàng có biết việc nhà so với việc đồng áng khác nhau ?” Cung Tuyết Lăng lại dùng sức gật đầu. Độc Cô Tiếu Ngu ý cười càng đậm.”Như vậy nàng hẳn là không ngần ngại ta đem hai của hồi môn nha hoàn của nàng đưa trở về sao?”

 

Cung Tuyết Lăng nhún nhún vai, một tay hướng  trong miệng nhét bánh chẻo, một tay lung tung vung hai cái, tỏ vẻ không sao cả!

 

Cho nên, Độc Cô Tiếu Ngu nụ cười kéo dài “Ta nghĩ nàng cũng không biết cuộc sống nhà nông đến tột cùng có nhiều cực khổ, hoặc là…” Một chén uống cạn, đáy mắt xẹt qua một tia ranh mãnh.”Ta còn định bảo hai nha hoàn đó trở về đây giúp nàng làm việc đó, Đại tiểu thư!”

 

Ánh mắt Cung Tuyết Lăng lập tức trừng lớn, rành mạch viết ra hai chữ phẫn nộ, hạ quyết tâm phải nuốt hết thức ăn vào trong bụng, tiếp tục mắng.

 

“Đừng gọi ta là Đại tiểu thư, ta không phải là Đại tiểu thư gì đó!” Hắn là cố ý ! Nhất định là cố ý ! Còn dùng loại khẩu khí này, đáng giận!”Còn có, ngươi đừng xem thường người khác có được hay không? Bất kể có bao nhiêu việc, cô nương ta cũng làm hết cho ngươi xem!”

 

“Là sao?” Độc Cô Tiếu Ngu khóe miệng co giật một chút, chợt lại giả bộ làm ra một bộ dạng bất đắc dĩ.”Được rồi, cô nương, vậy thì chờ nàng chịu không được nữa mới kêu các nàng đến cũng tốt!”

 

Đợi nàng chịu không được?

 

Quá… Quá xem thường người!

 

Cung Tuyết Lăng nhất thời  sinh khí  đỏ mặt.”Nếu ta chịu không được gọi các nàng trở lại, ta chính là tôn tử của ngươi!”

 

Độc Cô Tiếu Ngu hơi nhíu mày một chút, đáy mắt ý cười càng sâu, “Việc này cũng không tốt lắm đâu?” Hắn chầm chậm rót đầy chén hắn, rồi đến chén của nàng.”Tôn tử thì không thể giúp ta sinh nhi tử.”

 

Cúi đầu  xuống, mặt Cung Tuyết Lăng càng đỏ hơn, giống như ánh nắng chiều. Bất quá, đây không phải là tức giận

 

“Người nào… Ai muốn sinh nhi tử cho ngươi !”

 

Độc Cô Tiếu Ngu đem chén rượu đặt trong tay nàng, sau đó nâng lên chén rượu của mình, ý bảo nàng với hắn cùng uống, lại chậm rãi nhếch miệng cười.

 

“Nàng là nương tử của ta, nàng không giúp ta sinh, muốn ai giúp ta sinh?”

 

Ngay cả cổ cũng nhuộm đỏ , Cung Tuyết Lăng bị hù dọa nhảy dựng lên.”Ta ăn no rồi!”

7 phản hồi to "Cười hỏi sinh tử duyên – C2.1"

hj thanx chi nha truyen hay lam post nhju nhju len nha chi !!! moak!!!

tks nang`, tg toc’ truyen nay` nha nang`

thanks a, ta hóng chap mới :X:X

Ta thich truyen nay roi cam on nang nhieu lam lam ….

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Ohayou minasan!


Rất vui vì các bạn đã đến blog của ta!

Thật ra thì cái blog này ta định tự làm tự sướng.
Nên mọi bản dịch của ta vui vòng đừng mang đi lung tung. Tội nghiệp ta lắm ạ. Mắc công bị bạn bè giang hồ cười chê



Trước giờ ta chưa từng dịch một truyện tiếng bông nào cả, chủ yếu chỉ là English và một chút Japan thôi nên có lẽ giọng văn của ta còn cứng...mọi người đọc vui lòng đừng ném dép cho ta ( phải ném cả đôi thì ta mới nhận á) * hắc hắc*

Bản dịch của ta chỉ đúng từ 70-80% nguyên tác thôi ạ. Ta là ta vốn thích Ngôn tình cổ trang Trung Quốc thể loại ấm áp nhẹ nhàng, mà mấy cái thể loại này nó dùng từ làm ta vất vả quá * chấm nước mắt*

Nên có chậm trễ thì mấy nàng đừng có trách ta á. Ta vô cùng biết ơn.

Mới chuyển qua đây, phải sửa sang nhà cửa một chút.
Sẽ khai trương chap mới nhanh thôi. .

Qua nhà ta thì bấm like cho ta 1 cái nha,để ta còn biết người đẹp nào không ngại cực khổ đến khu ổ chuôt tồi tàn của ta, có comment thì ta lại càng mừng hơn. Chúc các nàng yêu quý ngày mát mẻ, tối ấm áp, .


Bạn cần gì?

2011

Tháng Một 2011
M T W T F S S
    Feb »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31  

….::::::…..::::::…..

Nữ nhân si mộng, lòng say giang hồ

红杏出墙

應憐屐齒印蒼苔
小扣柴屝久不開
春色滿園關不住
一枝紅杏出墻來。

Ưng lân kịch xỉ ấn thương đài,
Tiểu khấu sài phi cửu bất khai,
Xuân sắc mãn viên quan bất trú,
Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.

Yên Yên no Ongaku

Nào ta cùng đếm

  • 103,961 người đã in dấu chân vào nhà ta.
%d bloggers like this: